Giao tiếp thông tin với cơ thể

aa

Một cách liên hệ giao tiếp với cơ thể mình là luyện tập Khí Công. Tập khí công có thể cải thiện đời sống tâm linh (Louise McCoy/The Epoch Times)

Kathy là một bác sĩ Tây Y và là bạn đồng nghiệp của tôi. Bệnh viện mà cô hành nghề rất gần phòng khám của tôi. Trong 7 năm, từ khi cô bị bệnh cho tới khi qua đời, tôi đã nhìn người phụ nữ mà trước đây trông khá xinh đẹp, khỏe mạnh cùng lứa tuổi tôi chết dần chết mòn. Mỗi khi nghĩ tới cô tôi đều cảm thấy buồn.

Có lần khi cô tới phòng mạch của tôi với tư cách là một bệnh nhân. Cô điền mẫu phiếu bệnh nhân và viết thêm như sau: “Ung thư nặng, và có lẽ chỉ sống trong vòng 1 đền 2 tháng. Chúa và tôi đã an bài để chịu thua định mệnh. Tới đây là để tạm thời làm cho vơi bớt nỗi đau đớn”. Lúc ấy, cô mang một cái ba lô sau lưng. Bên trong có một chai ‘morphine’ với một cái ống nối liền với cơ thể cô. [Cô được tiêm thuốc một cách tự động]

Bảy năm trước đây, cô bị ung thư vú. Thời ấy, cô theo chữa trị bằng phẫu thuật, hóa trị liệu và soi quang tuyến điện (radiotherapy). Sau đó, cô quên hẳn bệnh của cô trong trí óc.

Năm năm sau, bệnh ung thư tái phát. Khối u xuất hiện ở nơi chỗ xuất phát cũ, từ đó nó vỡ ra xuyên qua các thớ thịt và da. Nó cứng như đá, không đều đặn, và gốc đã ăn sâu. Nó ăn thông với nhiều mạch máu, dây thần kinh, và đau đớn vô cùng. Cô đã tìm đến hết viện nghiên cứu ung thư này tới bệnh viện chuyên khoa kia, nhưng các chuyên gia đều không thể giúp cô.

Cô nói với tôi với nước mắt tràn trề: “Tôi rất thất vọng với Y học phương Tây. Nó coi bệnh nhân như máy móc. Tây Y dùng cách cấy thận, thay gan, mổ nội tạng, đóng đinh, chèn đĩa thép vào cơ thể. Tất cả đối với tôi là vô dụng. Vì thế mà tôi đã bị tàn phế.”

Nghe thế, tôi không thể giúp gì hơn mà chỉ nghĩ: Phải! Dụng cụ y học là do con người làm ra, và con người do Chúa tạo nên, sử dụng đồ sát thép do con người làm ra và những thứ dụng cụ điện để chắp vá thân thể con người – làm thế nào mà giải quyết được vấn đề?

“Cô đã giao thông được với cơ thể chưa?” tôi hỏi cô.

Cô đã bị sốc mạnh, như thể không hiểu gì, rồi thình lình dường như hiểu được và hỏi “Có phải anh muốn nói người ta có thể giao tiếp thông tin với cơ thể? Tôi chán ghét cái thân thể xấu xí này. Tôi sẽ không bao giờ công nhận cái thứ ung thư độc hại ghê tởm này. Nhưng mà tôi phải sống với nó ngày nọ qua ngày kia. Tôi bị nó hành hạ. Nó chế ngự tôi”.

Lòng cô tràn đầy oán hận, nhưng cô không làm được gì. Nước mắt cô tuôn trào. Cô bác sĩ rất tốt và rất thành công này đã phải chịu đau đớn như thế mà không làm gì được cho tình trạng cơ thể của mình.

“Rồi chẳng bao lâu tôi sẽ là một linh hồn và sẽ không bao giờ chiu đựng đau khổ thể xác nữa, và tôi sẽ được tự do. Nhưng nếu Chúa cho tôi một cơ hội khác, xin cho tôi có một cơ thể con người. Tôi mong được sống như anh. Anh có biết không, khi thấy anh ngồi thiền ở đấy, tôi thật là ghanh tỵ. Anh biết cách chăm sóc thân thể và tâm hồn mình. Rất tiếc, đối với tôi thì đã quá muộn. Mọi việc đã quá muộn.”

Kathy đã đi rồi. Tôi kể lại câu chuyện của cô để cho người khác biết mà không lập lại những lỗi lầm của cô.

Tác giả: Xu Yulin

Nhóm Nghiên cứu Trung Quốc
(Theo The Epoch Times)

Đọc bản gốc tiếng Anh tại đây.

  • Share/Bookmark
Chuyên mục: Sức khỏe
;

Bình luận trên facebook

Bình luận
Lời bình của bạn
Mã xác nhận trong hình vẽ dưới đây là gì?