Gương người xưa: Dùng từ bi và đức độ để cảm hóa dân chúng
Lỗ Cung, tự Trọng Khang, là người sống vào thời Đông Hán (năm 25 đến năm 220 sau Công nguyên) ở đất Phù Phong, huyện Bình Lăng. Từ khi còn nhỏ, ông đã học tập Ngũ Kinh [1] và Lỗ Thi, lại tinh thông lễ nghi, nên danh tiếng truyền xa. Quan Huyện ở đó thương xót gia cảnh của ông bần hàn nên mỗi năm thường phái người đem lúa gạo đến cho, nhưng đều bị Lỗ Cung cám ơn và từ chối không nhận. Tri Huyện vì khâm phục đức hạnh của Lỗ Công, muốn cho ông một chức phụ giúp trong dinh quan Huyện, nhưng cũng bị Lỗ Cung lễ phép từ chối với lý do chưa đủ tuổi làm việc.
Sau khi Lỗ Cung trưởng thành, ông thi đỗ và được bổ nhiệm chức Tri Huyện của huyện Trung Mưu. Lúc ban đầu làm quan Huyện, ông đã được mọi người cảm phục vì tiết tháo cao thượng và đạo đức tu dưỡng. Ông thường dùng đức hạnh để cảm hóa dân chúng, và rất ít khi sử dụng hình phạt. Trong suốt thời gian ông làm quan ở huyện Trung Mưu, dân chúng nơi đó thường thường hiền lành, trung hậu, an cư lạc nghiệp.
Có một lần, một người thưa kiện lên Lỗ Cung rằng một người tên Đình Trường đã mượn anh ta một con trâu nhưng sau đó không chịu trả lại cho anh. Vì vậy Lỗ Cung đã phái người đem Đình Trường lên dinh quan để thẩm vấn. Ông nói:
“Nhà ngươi đã mượn con trâu của người ta, sau khi dùng xong thì phải trả lại cho họ. Bây giờ người chủ con trâu đã cáo trạng lên ta, ngươi phải lập tức đem trâu trả lại cho họ, xong rồi phải xin lỗi họ nữa.”
Đình Trường trả lời : “Bẩm quan Huyện, tôi mượn con trâu của hắn ta hồi nào chớ? Đây là con trâu của tôi mà!”
Người chủ con trâu nói: “Thật hồ đồ! Rõ ràng là ngươi mượn con trâu của nhà ta, nhưng lại không nhìn nhận là nghĩa làm sao? “
Đình Trường cãi: “Hắn nói dối đấy! Làm sao tôi lại mượn con trâu của hắn chớ?”
Lỗ Cung, sau khi nghe xong, liền thở dài, buồn bã nói: “Không cần phải cãi nhau nữa. Bất kể hai ngươi ai đúng ai sai, nói tóm lại, là ta có trách nhiệm, vì cách giáo hoá của ta không có hiệu quả, không cảm hóa người ta được.” Nói xong, ông đứng dậy, cởi áo quan ra và chuẩn bị từ chức.
“Xin đại nhân đừng từ chức”, nha lại và hầu cận nơi đó van xin thảm thiết.
“Xin đại nhân đừng đi”, dân chúng cũng khóc lóc năn nỉ.
“Đại nhân, con trâu của tôi, tôi không cần nó nữa, xin đại nhân đừng vì chuyện này mà từ quan”, chủ nhân con trâu khẩn khoản xin.
Nhìn thấy tình cảnh như vậy, Đình Trường cảm thấy rất hổ thẹn. Anh ta nói: “Đại nhân, tôi đã làm sai, nhất thời bị ma quỷ mê hoặc, xui khiến mà làm bậy. Tôi xin trả lại con trâu cho khổ chủ. Xin đại nhân cứ trừng phạt tôi đi!”. Đình Trường rốt cuộc đã nhận ra lỗi lầm của mình.
Lỗ Cung liền để Đình Trường trả lại con trâu xong xuôi rồi, cũng không trách phạt anh ta. Dân chúng biết được chuyện này rất kính phục cách xử lý của Lỗ Cung.
Một lần khác, có nạn dịch châu chấu phá hoại mùa màng của những huyện lân cận xung quanh Trung Mưu, nhưng đặc biệt là châu chấu không hề xâm phạm huyện Trung Mưu. Quan Phủ doãn của tỉnh Hà Nam là Viên An, sau khi nghe nói, còn hoài nghi điều này không phải sự thật, bèn phái viên quan Phì Thân đi trước dò xét tình hình. Lỗ Cung đi cùng với Phì Thân ra ngoài thị sát ruộng đồng. Một lúc sau Phì Thân ngồi nghỉ chân dưới gốc cây dâu, nhìn thấy một con chim trĩ rơi xuống đất và có một đứa bé đang chơi đùa gần đấy.
“Sao không bắt con chim này đi?”, Phì Thân hỏi.
“Nó đang ấp chim con mà! Tội nghiệp nó lắm”, đứa bé trả lời.
Sau khi nghe vậy, Phì Thân lập tức đứng dậy và vội vã trở về báo cáo lên quan Phủ doãn Viên An.
“Bẩm quan Phủ, huyện Trung Mưu có 3 điều lạ. Điều lạ thứ nhất, châu chấu không hề xâm phạm huyện này. Điều lạ thứ hai, ngay cả chim muông và thú vật cũng được ấp ủ trong thiện lành. Điều lạ thứ ba, trẻ em đều có lòng nhân từ. Nếu hạ quan ở lâu thêm chút nữa, e rằng chỉ quấy nhiễu những người hiền lương.”
Quan Phủ Viên An nghe xong liền thượng báo triều đình về lòng hiền lương của Lỗ Cung.
Sau khi Lỗ Cung mãn nhiệm kỳ ở huyện Trung Mưu, ông được mời về triều đình. Bởi vì thành tích về cách cai trị của ông đã nổi bật, ông được thăng lên chức quan Tư Đồ [2].
Lòng thương dân của Lỗ Cung, chú trọng trong sự giáo hóa dân chúng với chính sách khoan dung và nhân từ, đã làm cho bá tính quý mến ông rất nhiều. Những câu chuyện về Lỗ Cung áp dụng lòng nhân từ và đạo đức để cảm hóa con người đã được truyền tụng tới nhiều thế hệ sau.
Ngày nay khi chúng ta đang cố gắng phục hưng nền văn hóa Thần truyền cổ xưa, chúng ta nên quý trọng các sinh mệnh, quan tâm đến tương lai, và gợi dẫn những ý tưởng thiện lành trong lòng của mọi người. Đây là một hoài bão rất rộng lớn, và là một cảnh giới cao hơn, chứng tỏ sự tôn trọng và gánh trách nhiệm đối với các sinh mệnh, và cũng để cảm ơn những phúc lành mà Trời, Phật, Thượng Đế đã ban cho chúng ta.
Chú thích:
[1] Ngũ Kinh: 5 quyển sách trong Khổng Giáo gồm có Kinh Lễ, Kinh Thi, Kinh Thư, Kinh Dịch và Kinh Xuân Thu.
[2] Tư Đồ: một chức quan trông coi về Lễ Nghi, tương đương với chức Bộ Trưởng ngày nay.
Tác giả: Trí Chân
(Theo Clearwisdom.net)
Đọc bản gốc tiếng Anh tại đây.
Bình luận trên facebook
-
Có phải thời gian chỉ là một ảo giác?
Chúng ta có xu hướng tin rằng vận mệnh thì không cố định và rằng tất cả thời gian đã qua đều bị trôi vào quên lãng. [...]
-
Thẩm phán bị sốc bởi hệ thống đằng sau cuộc đàn áp Pháp Luân...
Mục đích được giao – ‘nhổ tận gốc’ Pháp Luân Công – đã được dùng để biện hộ cho bất cứ phương pháp nào mà họ sử dụng. Do đó, hành hạ, tra tấn, mất [...]
-
Văn hóa thần truyền: Hoàng đế Khang Hy dạy con đọc thuộc...
Hoàng đế Khang Hy đọc sách Vào đầu triều đại nhà Thanh, Hoàng đế Khang Hy có một phương pháp giáo dục con cháu của ngài vô cùng đặc biệt. Vị Hoàng đế [...]
-
Tranh vẽ trong hang đá thời tiền sử (Phần 1)
Khi người ta nghĩ về những bức tranh trong hang đá của người tiền sử, hầu hết đều có ấn tượng rằng họ là một nhóm những người nguyên thủy dùng lá cây để che [...]
-
'Hồ trung thiên địa'
Thế giới trong một chiếc bình Câu nói “Hồ trung thiên địa” là một thành ngữ Trung Quốc bắt nguồn từ câu chuyện kể về một người [...]
-
Âm nhạc được tạo ra để chữa bệnh
Cổ nhân Trung Quốc từng sử dụng âm nhạc để chữa bệnh. Âm nhạc hay có thể xoa dịu cảm xúc, thanh lọc tâm hồn, và mang lại niềm vui thích [...]
-
Trực giác: Thứ giác quan không tuân theo khoa học duy vật
Liệu chúng ta có sở hữu giác quan thứ sáu hay không? “Thứ duy nhất có giá trị thực sự là trực giác” – Albert Einstein “Vui sướng; giận dữ; vui sướng … nhất định [...]
-
Bí mật đằng sau nghệ thuật truyền thống
Mối quan hệ giữa phần người và phần Thần của người nghệ sĩ Giáo sư Trương Côn Luân chia sẻ sự thông thái của ông về mối quan hệ giữa người nghệ sĩ và tính [...]
-
Các thí sinh múa đánh thức tinh hoa văn hóa Trung Hoa cổ đại
Quán quân phần thi người lớn dành cho nữ: Cindy Liu, người đoạt giải trong phần thi người lớn dành cho nữ với màn vũ đạo "Thiên Âm". PURCHASE, NEW [...]
-
Một phương thuốc chữa say nắng
Nhiều người trong chúng ta cảm thấy rằng chỉ có đồ uống lạnh mới có thể dập tắt cơn khát trong những ngày hè nóng bức. Tuy nhiên, theo y học cổ [...]
-
Hồ nước ngọt lớn nhất Trung Quốc đang bị nguy hiểm
Với nguồn nước bị chắn, thảm họa sinh thái đang hiện ra Poyang, hồ nước ngọt lớn nhất Trung Quốc cũng đã chứng kiến mực nước thấp, điều gây ra thiếu hụt nước uống và [...]
-
Triển lãm nghệ thuật Pháp Luân Công cho thấy lòng dũng cảm...
Đại sảnh tại Quảng trường Liên bang ở Melbourne là một không gian mở và thông thoáng dành cho những cuộc triển lãm và hội thảo công cộng. Tại đây đang [...]
-
Câu chuyện về Lý Thời Trân
Các chuyên gia thảo mộc dạy Lý Thời Trân về các loại cây trong vùng Theo cuốn tiểu sử “Minh ngoại sử bản truyền”, Lý Thời Trân [...]
-
Vào thời Trung Quốc cổ xưa, kết nơ là một loại hình nghệ...
Những chiếc nơ kết như thế này được tạo ra từ các kỹ thuật Trung Quốc cổ xưa, và đồng thời thể hiện văn hóa truyền thống nghệ thuật tuyệt vời của Trung Quốc. (The [...]
-
Lạc Dương: Cái nôi của nền văn minh Trung Hoa cổ đại
Người Hoa từ nhiều thành phố ở Trung Quốc mặc Hán phục truyền thống đi dạo trong cố đô Lạc Dương, ảnh chụp ngày 2 tháng 5 năm 2007. Một người [...]
CÁC BÀI LIÊN QUAN
TIN NỔI BẬT
- Các bí mật của bộ não được tiết lộ
- 2300 người Trung Quốc đòi trả tự do cho 1 người tập Pháp Luân Công
- Giới luật gia Trung Quốc đặt câu hỏi về tội 'lật đổ quyền lực nhà nước'
- Người sáng lập Pháp Luân Đại Pháp phát biểu tại hội nghị
- Tâm an dật còn nguy hại hơn cả rượu độc
- Truyện ngụ ngôn về việc tu luyện: Một bình nước ngoan cố
- Công an Việt Nam tiếp tục quấy rối các học viên Pháp Luân Công
- Ảnh: Cuộc thảm sát trên quảng trường Thiên An Môn
- Tào Xung cân voi
- Âm nhạc cho trái tim
- Quả trứng ngỗng mang dòng chữ: 'Thần đã đến rồi' và 'Vương'
- Ngũ hành và ngũ âm trong âm nhạc Trung Hoa


