Ký ức về bức tường Berlin: Chuyện kể lại của một người dân Đông Đức về văn hóa gieo sợ hãi

Bức tường Berlin, một biểu tượng của sự phân cách giữa Đông và Tây Âu trong ba thập niên đã sụp đổ vào ngày 09 tháng 11 năm 1989. Làn gió của sự đổi thay tại Đông Âu đã chấn động nền tảng của bức tường. Hình ảnh những người dân Đức thoải mái khi đứng trên đống gạch đổ nát cuối cùng đã ghi lại thời đại đó. Sự sụp đổ của bức tường đã lan truyền khắp Đông Âu, và các cuộc cách mạng hòa bình phần lớn đã chấm dứt sự thống trị của cộng sản từ nước này tới nước khác. Chỉ hơn hai năm sau, Liên bang Xô Viết đã sụp đổ. Hai thập niên sau đó, chúng ta cùng nhìn lại sự sụp đổ của bức tường và làm sáng tỏ ý nghĩa của nó.
Đám đông dân chúng Tây Berlin trước bức tường Berlin sớm ngày 11-11-1989, khi họ nhìn lính gác biên giới Đông Đức phá một phần bức tường để mở một giao điểm giữa Đông và Tây Berlin ở gần quảng trường Potsdamer. (Gerard Malie/AFP/Getty Images)

Đám đông dân chúng Tây Berlin trước bức tường Berlin sớm ngày 11-11-1989, khi họ nhìn lính gác biên giới Đông Đức phá một phần bức tường để mở một giao điểm giữa Đông và Tây Berlin ở gần quảng trường Potsdamer. (Gerard Malie/AFP/Getty Images)

HAMBURG, Đức—Ông Fred Hosse, 60 tuổi là một trong số nhiều người dân Đông Đức từng mong ước đào thoát sang Tây Đức. Ông là trưởng nhóm thợ làm trong hầm chứa cỏ, rơm của một công ty quốc doanh ở Madgeburg, một thị trấn nhỏ tại Đông Đức. Vào mùa xuân năm 1984, ông đã bị sa thải sau khi bảo vệ cấp dưới của mình trước mặt người giám đốc.

Sau khi ông Hosse cố gắng đi ra khỏi Đông Đức, nhà chức trách cộng sản đã đòi hỏi ông phải rút lại đơn xin thị thực xuất cảnh và bắt đầu làm cho cuộc sống của ông trở thành khó khăn.

Ông phải lên trình diện với cảnh sát một tuần hai lần để họ lấy khẩu cung. Quá trình này đều giống nhau mỗi lần: Sau khi chờ đợi ba giờ đồng hồ, ông được gọi vào một phòng thẩm vấn, nơi cảnh sát và người tra hỏi buộc ông phải rút lại đơn xin thị thực xuất cảnh.

Ngoài hai người thẩm vấn trong phòng, còn có hai viên sỹ quan cảnh sát, ông nói. “Họ đứng đằng sau tôi, cạnh tường, và luôn phải nhìn lên trần nhà để họ có thể tập trung vào giọng nói, cách sắp đặt ý tưởng và tâm trạng của tôi,” ông Hosse kể lại.

Cùng với lúc việc tra hỏi ông đang tiếp diễn, đơn xin việc của ông Hosse cũng bị từ chối; ông tin rằng hai việc này có mối liên hệ với nhau. Thậm chí con gái ông cũng bị tách riêng ra và bị thầy giáo và bạn trong lớp quấy nhiễu, ông nói.

Dù ông không bị dọa dẫm bởi cách đối xử này, ông đã sớm nhận ra rằng nhà ông đang bị theo dõi từng giờ và ông cũng bị bám theo khi đi bất cứ nơi nào.

Ông Hosse đã không hiểu tại sao ông phải chờ lâu như vậy mới được giấy phép xuất cảnh cho tới sau khi bức tường sụp đổ. Vào năm 1990, ông nhận thấy rằng người bạn thân của ông trong 17 năm trời là một gián điệp.

Nhìn lại, ông thấy mình thật may mắn. “Vấn đề có thể tệ hơn nhiều,” ông nói. “Tôi có thể đột nhiên bị biến mất, giống như nhiều người khác vậy.”

Chỉ hai tuần trước khi bức tường Berlin sụp đổ, ông Hosse cuối cùng đã nhận được giấy phép xuất cảnh. “Có thể lúc đó họ đã biết rằng bức tường sẽ sớm sụp đổ,” ông nói.

Thậm chí khi ông được cấp phép để ra đi cùng vợ và đứa con gái 10 tuổi vào năm 1989, cảnh sát không hề tỏ ra dễ dãi chút nào. Ông không được phép đi sang Tây Đức tại giao giới gần nhất, mà phải đi đường vòng qua ngả Bavaria, xa hơn 600 dặm.

Ông chỉ có thể mang theo mình những gì đựng được trong một va-li nhỏ; Stasi, cảnh sát mật vụ Đông Đức, đã tịch thu tất cả những thứ còn lại bao gồm đồ đạc và nhà cửa của ông.

Nghĩ lại quá khứ, ông Hosse nói: “Người cộng sản cũng xấu xa như bọn Nazis [phát-xít]“.

Tác giả: Alexander Hamrle
(Theo The Epoch Times)

Đọc bản gốc tiếng Anh tại đây.

  • Share/Bookmark
Chuyên mục: Nhân quyền
;

Bình luận trên facebook

Bình luận
Lời bình của bạn
Mã xác nhận trong hình vẽ dưới đây là gì?