Nước chảy và nước tĩnh
Đặc tính của nước phụ thuộc vào nguồn nước. Người ta biết rất rõ về nước vào thời Trung Quốc cổ đại. Một thành ngữ thường được sử dụng là “Kính Vị phân minh” (nước sông Kính và sông Vị là hoàn toàn khác nhau). Người ta cũng nói rằng rất dễ để xác định nguồn nước tại ngã ba sông Kính và sông Vị. Nước từ sông Kính thì nhiều bùn, trong khi nước từ sông Vị thì rất trong. Mặc dù nước của hai con sông bị trộn lẫn vào nhau, ranh giới giữa chúng lại thật rõ ràng.
Những người lữ hành trên sông Dương Tử (Trường Giang) sẽ thấy sự phân biệt trong màu nước tại một số nơi mà nước hồ hòa vào nước sông Dương Tử. Nước khác nhau không dễ trộn lẫn với nhau.
Cuốn sách Cảnh Thế Thông Ngôn có kể lại cố sự về hai nhà văn nổi tiếng, Vương An Thạch [1] và Tô Đông Pha [2]. Vương An Thạch bị chứng sổ mũi, và uống trà được pha với nước sông Trường Giang tại vùng Trung Hiệp sẽ rất tốt cho sức khỏe của ông. Khi Vương An Thạch nghe nói rằng Tô Đông Pha sẽ trở về Tứ Xuyên để thăm gia đình, ông đã nhờ Tô Đông Pha mang về một ít nước ở đó. Khi Tô Đông Pha trở lại, ông đã mang về cho Vương An Thạch một chút nước. Vương An Thạch ngay lập tức đun sôi nước này và đem pha trà. Mất một lúc trà mới ngấm vào nước.
Vương An Thạch hỏi Tô Đông Pha: “Đây có phải nước từ Trung Hiệp hay không?” Tô Đông Pha trả lời: “Sao thế, à. Tất nhiên là như vậy rồi.” Vương An Thạch cười nói: “Ông nói dối. Rõ ràng nó là nước từ Hạ Hiệp.”
Tô Đông Pha sững sờ và phải thú nhận ngay. “Tôi đã tận hưởng phong cảnh tại Tam Hiệp nhiều đến mức quên mất lời nhờ vả của ông. Đến khi tới Hạ Hiệp thì tôi mới nhớ ra.” Ông đã quyết định lấy một ít nước ở đó và nghĩ rằng sẽ không có sự khác biệt nào.
Vương An Thạch nói: “Trong cuốn Sơn Thủy Kinh Chú có ghi chép những quan sát kỹ lưỡng về đặc điểm của nước sông Trường Giang. Nước tại Thượng Hiệp chảy quá nhanh, còn nước tại Hạ Hiệp lại chảy quá chậm. Nước tại Trung Hiệp chảy vừa phải. Bệnh của tôi là do ‘trung tiêu’, và do đó cần nước sông tại Trung Hiệp để mở kinh mạch. Nước sông Dương Tử mà pha trà thì nước ở Thượng Hiệp làm trà bị nồng, nước ở Hạ Hiệp làm trà bị nhạt, nước ở Trung Hiệp là vừa phải. Hôm nay trà ngấm vào nước rất chậm, cho nên tôi biết đây là nước từ Hạ Hiệp.”
Tô Đông Pha bèn tạ tội.
Nói về cách pha trà, người xưa hiểu rõ về sự khác nhau giữa nước chảy và nước tĩnh. Trong cuốn sách Trà Kinh, tác giả cho rằng nước pha trà phải lấy từ “sơn thủy thượng, giang thủy trung, tỉnh thủy hạ” (trên núi cao, khúc giữa sông và dưới đáy giếng). Ngoài ra, cuốn sách cũng nói rằng nước lấy từ trên núi phải chảy chậm, và nước chảy xiết không thể sử dụng được. Nói cách khác, nước chảy chậm sẽ cho thứ trà ngon.
Lại nói về nước chảy và nước tĩnh, Tôn Tư Mạc [3] trong cuốn sách Thiên Kim Phương cho rằng nước chảy nên được dùng để hấp nhân sâm, trong khi nước tĩnh không thể được dùng với mục đích này.
Dùng đúng thuốc là một vấn đề then chốt vì nó liên quan đến tính mệnh; và đôi khi, những thứ tưởng chừng vặt vãnh như chất lượng nước lại có ảnh hưởng đến tác dụng của thuốc. Nước chảy và nước tĩnh do vậy nên được sử dụng cho những mục đích khác nhau. Trong cuốn sách Mộng Khê Bút Đàm, tác giả cho rằng một số loài cá chỉ có thể sống trong nước tĩnh và chúng sẽ chết nếu bị thả ra sông. Sách này cũng nói rằng một loại cá chép có thể sống cả trong nước chảy và nước tĩnh, nhưng những con sống nơi nước chảy mang dấu trắng trên lưng và có mùi vị thơm ngon; còn những con sống nơi nước tĩnh mang dấu đen trên lưng và mùi vị rất chán.
Ghi chú của người dịch:
[1] Vương An Thạch (王安石; 18/12/1021 – 21/5/1086), tự Giới Phủ (介甫), hiệu Bán Sơn Lão Nhân (半山老人), người ở Phủ Châu – Lâm Xuyên (nay là huyện Đông Hương, tỉnh Giang Tây), là một nhà văn nổi tiếng thời nhà Bắc Tống và cũng là nhà kinh tế, chính trị lỗi lạc trong lịch sử Trung Quốc.
[2] Tô Thức (苏轼, 8/1/1037–24/8/1101), tự Tử Chiêm, một tự khác là Hòa Trọng, hiệu Đông Pha cư sĩ nên còn gọi là Tô Đông Pha, là nhà văn, nhà thơ nổi tiếng Trung Quốc thời Tống. Ông được mệnh danh là một trong Bát đại gia Đường Tống.
[3] Tôn Tư Mạc: (孙思邈, 581-682) Một danh y đời nhà Đường, là người tu Đạo nên thường được gọi là Tôn chân nhân. Người đời sau tôn ông là Dược Vương.
Ngọc Minh
(Theo Chanhkien.org)
Đọc bản gốc tiếng Anh tại đây.
Bình luận trên facebook
-
Giọng nam cao của Thần Vận truyền tải niềm hy vọng
Năm 1979, khi Quan Quý Mẫn cất lên nốt nhạc đầu tiên trên sân khấu tại một buổi hòa nhạc ở Bắc Kinh, giọng hát của ông đã đánh dấu sự xuất [...]
-
Hoa Kỳ công bố báo cáo về nhân quyền
Hôm thứ Năm, chính phủ Hoa Kỳ đã công bố bản báo cáo nhân quyền thường niên lần thứ 34 của mình, và nói rằng Trung Quốc và Iran đã tăng [...]
-
Câu chuyện bên trong: Tại sao Pháp Luân Công bị đàn áp?
Luôn luôn có một câu hỏi được đặt ra – tại sao một đất nước lại muốn bức hại một môn tập luyện tinh thần mà yêu cầu người ta trở nên trung thực [...]
-
Thích Hiểu Xuân, nghệ sĩ độc tấu đàn Nhị của Thần Vận
Một đại sứ thiện chí thông qua âm nhạc Cô Thích Hiểu Xuân, nghệ sĩ độc tấu đàn Nhị của Đoàn Nghệ thuật Thần Vận nổi tiếng thế giới. Cô Thích Hiểu Xuân là một [...]
-
Những luật sư tiên phong tại Trung Quốc bảo vệ Pháp Luân Công...
CHINA’S CONSCIENCE : Luật Sư Cao Trí Thịnh trong một cuộc phỏng vấn ở văn phòng của ông tại Bắc Kinh ngày 2 tháng 11, 2005. Ông Cao đã bị bắt [...]
-
Món thịt viên đậm đà lòng hiếu thảo
Lịch sử món thịt viên Trung Quốc Món thịt viên Cống Hoàn thơm ngon và bổ dưỡng đậm đà lòng hiếu thảo. “Cống Hoàn” là một loại thịt viên Trung Quốc [...]
-
Tác dụng của năng lực tri giác (Phần 2)
Chữa bệnh bằng ý nghĩ Hiện tượng giả dược luôn làm đau đầu các bác sĩ. Suy nghĩ tích cực là một cách chữa bệnh hữu hiệu chưa được tận dụng hết. Tác dụng [...]
-
Chiếc máy điện toán 2.000 năm tuổi
Đại Học Cardiff Mảnh vỡ chính của cỗ máy Antikythera Các chuyên gia tại Đại học Cardiff đã dẫn đầu phái đoàn quốc tế trong trong việc tìm ra manh mối các [...]
-
Quan niệm "Thiên nhân hợp nhất" thể hiện trên phục sức truyền...
Người mẫu mặc Hán phục được thiết kế và may tay bởi hai nhà thiết kế Xiao Xiong và Jia Tong. “Thiên nhân hợp nhất” là tư tưởng quan trọng [...]
-
Văn hóa và tinh thần triều đại nhà Đường
Đường Thái Tông đã nhận Ludongzan, sứ giả Tây Tạng vào trong triều; bức tranh được vẽ vào năm 641 sau công nguyên bởi Yan Liben Triều đại nhà Đường [...]
-
Văn hóa Aegean: Hy Lạp cổ đại
Nghệ thuật rực rỡ và đỉnh cao trong sự biểu đạt của con người Bảo tàng Nghệ thuật Metropolitan tại New York làm nổi bật 870 năm nghệ thuật Hy Lạp. Thời kỳ Hình học [...]
-
Các nhà khoa học phát hiện ra sương mù trên hành tinh Titan
Các nhà khoa học đã phát hiện ra sương mù di chuyển qua cực nam Titan. Titan, mặt trăng lớn nhất của sao Thổ, thường được biết đến như một thiên thể [...]
-
Chuyện cổ Trung Hoa: Tăng Tử dạy con
Tượng Tăng Tử cùng với mẹ Tăng Tử là một trong những học trò xuất sắc nhất của Khổng Tử. Câu chuyện sau đây là một minh chứng về đạo đức cao [...]
-
Võ thuật Trung Quốc - Một phần văn hóa Thần truyền
Cuộc thi Võ thuật Quốc tế đề cao những giá trị văn hóa truyền thống Trung Quốc Li Youpu có nhiều vị thầy và luyện tập nhiều môn võ thuật. Ngoài Thái Cực quyền, ông [...]
-
Triển lãm nghệ thuật Pháp Luân Công cho thấy lòng dũng cảm...
Đại sảnh tại Quảng trường Liên bang ở Melbourne là một không gian mở và thông thoáng dành cho những cuộc triển lãm và hội thảo công cộng. Tại đây đang [...]
CÁC BÀI LIÊN QUAN
TIN NỔI BẬT
- Các bí mật của bộ não được tiết lộ
- 2300 người Trung Quốc đòi trả tự do cho 1 người tập Pháp Luân Công
- Giới luật gia Trung Quốc đặt câu hỏi về tội 'lật đổ quyền lực nhà nước'
- Người sáng lập Pháp Luân Đại Pháp phát biểu tại hội nghị
- Tâm an dật còn nguy hại hơn cả rượu độc
- Truyện ngụ ngôn về việc tu luyện: Một bình nước ngoan cố
- Công an Việt Nam tiếp tục quấy rối các học viên Pháp Luân Công
- Ảnh: Cuộc thảm sát trên quảng trường Thiên An Môn
- Tào Xung cân voi
- Âm nhạc cho trái tim
- Quả trứng ngỗng mang dòng chữ: 'Thần đã đến rồi' và 'Vương'
- Ngũ hành và ngũ âm trong âm nhạc Trung Hoa


