Tự do tại Trung Quốc không tiến triển cùng nền kinh tế

Ông Vincent Wang nói với phóng viên về mệnh lệnh chính trị của ĐCSTQ sau diễn đàn tại Phòng Kinh tế và Văn hóa Đài Bắc ở New York ngày 28 tháng 10, 2009. (NTDTV)

Ông Vincent Wang nói với phóng viên về mệnh lệnh chính trị của ĐCSTQ sau diễn đàn tại Phòng Kinh tế và Văn hóa Đài Bắc ở New York ngày 28 tháng 10, 2009. (NTDTV)

Phần dân số thuộc tầng lớp trung lưu đang lên thường được coi là lực lượng thúc đẩy nhằm mang đến sự dân chủ. Tuy nhiên, tại Trung Quốc, sự phát triển kinh tế đã tăng cường sự thống trị độc tài, theo những người phát biểu trong diễn đàn tập trung vào vấn đề dân chủ tại Châu Á, ngày 20 tháng 10.

Diễn đàn được tổ chức bởi Phòng Kinh tế và Văn hóa Đài Bắc tại New York vào ngày 28 tháng 10. Những người tham dự diễn đàn gồm có các học giả người Mỹ và nhà nghiên cứu thuộc Freedom House.

Freedom House vừa xuất bản ‘Tự do trên thế giới’, cuộc điều tra hàng năm về quyền chính trị và tự do dân sự toàn cầu kể từ năm 1972. ‘Tự do trên thế giới 2009’ đã khảo sát 193 quốc gia và 16 vùng lãnh thổ chiến lược, trong đó 89 nơi được coi là tự do, 62 nơi tự do một phần, và 42 nơi không phải là các quốc gia tự do.

Trung Quốc chiếm 59% dân số thế giới sống trong một quốc gia không tự do.

Tầng lớp trung lưu tại Trung Quốc chỉ quan tâm đến lợi ích cá nhân, theo tiến sĩ Vincent Wei-Cheng Wang, giáo sư Khoa học Chính trị thuộc Trường Đại học Richmond, nói thêm rằng hơn 100 triệu người Trung Quốc thuộc tầng lớp trung lưu, nhưng họ không nhất định ‘đồng cảm’ với các phong trào dân chủ.

Ông Wang bình luận rằng Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) cố gắng để đóng một vai trò quan trọng trong sinh kế của những người dân bậc trung, và để nói với họ rằng gần như mọi thứ là được phép, ngoại trừ một số “vấn đề chính trị nhạy cảm” là điều cấm kỵ. Chế độ tiếp tục thu hút vốn đầu tư nước ngoài và sử dụng nó để thúc đẩy sự tăng trưởng kinh tế.

“Tính hợp pháp của ĐCSTQ giờ đây dựa trên tình trạng kinh tế. Nếu nền kinh tế suy thoái, sẽ xuất hiện bất ổn xã hội và sự bất mãn, và sự chia rẽ có thể xảy ra giữa giới tinh hoa và nhóm cấp cao trong chế độ. Do vậy, điều từng xảy ra vào năm 1989 có thể xảy ra lần nữa. Ngoài ra, bài học lớn nhất mà ĐCSTQ đã học được từ điều xảy ra năm 1989 là tránh tạo ra sự chia rẽ trong Đảng bằng bất cứ giá nào”, ông nói.

Những người phát biểu tại diễn đàn lập luận rằng nền dân chủ Đài Loan không trái với truyền thống Á Đông, vì đôi khi người ta tranh luận rằng liệu nền dân chủ như vậy có thích hợp với hệ thống chính trị Châu Á hay không.

Điều mà Trung Quốc cần nhất hiện nay là cải tổ cấu trúc, theo ông Thomas Kellogg, một nhân viên chương trình thuộc Học viện Xã hội mở tại New York. Tuy nhiên, ĐCSTQ lại sợ sự thay đổi, ông bình luận.

Kịch bản lý tưởng là “Mỗi cơ quan chính phủ hoạt động riêng rẽ, độc lập, có sự kiểm tra và cân bằng với các cơ quan khác, và rằng các nhà lập pháp sẽ đóng vai trò làm luật một cách độc lập và không chịu sự ảnh hưởng của Đảng”, theo ông Kellogg.

Ông Kellogg cũng đề cập tới 53 luật sư nhân quyền Trung Quốc, những người đã bị từ chối giấy phép hành nghề luật hồi tháng 7. Ông nói rằng những quốc gia muốn đi theo mô hình phát triển của Bắc Kinh nên xem xét các vấn đề đi kèm vơi sự phát triển kinh tế tại Trung Quốc. Lấy ví dụ, tham nhũng tồi tệ nhất trong 20 năm trở lại đây, ông nói, và khoảng cách giàu nghèo là lớn nhất trên thế giới.

Zhou Ping & Wu Huizhen
(Theo The Epoch Times)

Đọc bản gốc tiếng Anh tại đây.

  • Share/Bookmark
Chuyên mục: Nhân quyền
;

Bình luận trên facebook

Bình luận
Lời bình của bạn
Mã xác nhận trong hình vẽ dưới đây là gì?