Có phải thời gian chỉ là một ảo giác?
“Thời gian là một hình ảnh chuyển động của sự vĩnh cửu.”—Plato.
Chúng ta có xu hướng tin rằng vận mệnh thì không cố định và rằng tất cả thời gian đã qua đều bị trôi vào quên lãng, nhưng liệu sự vận động đó có thể chỉ là một ảo giác không? Một nhà vật lý trứ danh người Anh đã giải thích rằng trong một chiều không gian đặc thù, thời gian đơn giản là không tồn tại.
“Nếu bạn cố gắng đặt bàn tay của mình lên thời gian, nó sẽ luôn luôn trôi qua các ngón tay của bạn”, Julian Barbour, nhà vật lý người Anh và là tác giả cuốn “Tận cùng của thời gian: Cuộc cách mạng tiếp theo trong Vật lý học”, nói trong một cuộc phỏng vấn với Quỹ tài trợ Edge Foundation. Trong khi lời tuyên bố đậm chất thơ này vẫn còn vang vọng trong phòng, Barbour và các phóng viên có thể đã không còn bất kỳ mối liên hệ nào với bản thân họ vào một giây trước đó.
Barbour tin rằng người ta không thể nắm giữ được thời gian bởi vì nó không tồn tại. Trong khi điều này không phải là một giả thuyết mới, nó chưa từng phổ biến như thuyết tương đối của Einstein hay lý thuyết dây.
Khái niệm vũ trụ không thời gian không chỉ hấp dẫn không cưỡng nổi đối với nhiều nhà khoa học, mà một mô hình như vậy còn có thể mở ra hướng giải đáp cho nhiều nghịch lý mà vật lý học hiện đại phải đối mặt trong khi giải thích về vũ trụ.
Chúng ta có xu hướng suy nghĩ và nhận thức rằng thời gian có bản chất tuyến tính, một quá trình quen thuộc là chảy từ quá khứ tới tương lai. Đây không chỉ là một nhận thức cá nhân của toàn nhân loại, mà còn là phạm vi mà các cơ chế cổ điển phân tích tất cả các chức năng toán học trong vũ trụ. Không có khái niệm như thế, những ý tưởng như là nguyên lý nhân quả và việc chúng ta không thể tồn tại đồng thời ở hai sự kiện, sẽ bắt đầu được xét từ một cấp độ hoàn toàn khác.
Ý tưởng về sự không liên tục của thời gian, được đưa ra bởi Barbour, cố gắng giải thích trong phạm trù lý thuyết một vũ trụ được tạo ra bởi nhiều điểm mà ông gọi là “bây giờ”. Nhưng những cái “bây giờ” đó sẽ không được hiểu như là những thời điểm thoáng qua đến từ quá khứ và sẽ chết trong tương lai; một “bây giờ” chỉ là một trong hàng triệu “bây giờ” đang tồn tại trong khảm đồ vô tận của vũ trụ gồm một chiều không gian đặc thù không thể định vị được, mỗi cái lại có liên quan với những cái khác theo một cách tinh vi, nhưng không có cái nào nổi bật hơn cái lân cận. Chúng đều tồn tại cùng một lúc .
Với một sự hòa trộn giữa đơn giản và phức tạp như thế, ý tưởng của ông Barbour hứa hẹn một giải pháp lớn cho bất cứ ai sẵn lòng chấp nhận khoảng hụt thời gian trước vụ nổ lớn Big Bang.
Ông Barbour nghĩ rằng khái niệm thời gian có thể tương tự như khái niệm integer (số nguyên). Tất cả các con số đều tồn tại đồng thời, và không thể nghĩ rằng con số 1 tồn tại trước con số 20.
Tại điểm này của sự tranh luận, chắc chắn là một độc giả có thể hỏi: “Có phải ông đang cố thuyết phục tôi rằng động tác mà tôi đang làm hiện giờ với cánh tay của mình là không tồn tại? Nếu các mảnh “bây giờ” vi mô không có liên hệ với nhau, thì bằng cách nào mà tôi nhớ được những ý tưởng đầu tiên trong bài báo này? Làm sao mà tôi nhớ được tôi đã ăn trưa với cái gì? Tại sao tôi phải thức dậy và đi làm nếu công việc thuộc về cái “tôi” khác không có can hệ gì tới tôi? Nếu tương lai đã có sẵn ở đó rồi, thì tại sao phải phấn đấu?”
Những tình thế tiến thoái lưỡng nan như vậy đã bắt nguồn từ nhận thức hão huyền rằng thời gian là phù du, như nước trong một dòng sông. Chúng ta có thể xem vũ trụ không thời gian như là một cái bánh kem vani dài, ở trong ruột có sô-cô-la lấp đầy theo chiều dài của bánh. Nếu cắt một lát, chúng ta sẽ có được cái mà chúng ta gọi là một hiện tại, một “bây giờ”.
Giả sử rằng phần nhân sôcôla ở giữa tượng trưng cho chúng ta, thì chúng ta sẽ tin rằng lát bánh của chúng ta là cái duy nhất tồn tại trong vũ trụ, và rằng những lát bánh đằng trước và đằng sau chỉ tồn tại về mặt khái niệm. Ý tưởng này sẽ nghe có vẻ buồn cười đối với người quan sát cái bánh, người ấy biết rằng tất cả các lát bánh đều đồng thời tồn tại.
Lấy một ví dụ, bạn có thể nói rằng “tôi” không phải là cùng một người với kẻ đã bắt đầu viết câu văn này. Tôi là độc nhất, có lẽ trong mối liên hệ rõ ràng với mỗi chủ thể, người mà đã viết những từ trước đó trong đoạn văn này. Thế nhưng, thậm chí vô hạn những cái “bây giờ” độc lập với nhau ấy cũng sẽ không bị phân tán. Chúng vẫn sẽ tạo nên một cấu trúc. Chúng là một khối, một cái bánh hoàn chỉnh không có mảnh vụn.
Và đây là giả thuyết của Barbour: Trong một không gian vũ trụ, tương lai (tương lai của chúng ta) đã có ở đó, được sắp đặt, và mỗi giây trong quá khứ của chúng ta cũng hiện hữu, không phải như ký ức, mà là một sự hiện hữu sống động. Điều đau đớn nhất đối với nhân loại, như các triết gia phương Đông đã nhận định, sẽ là cố gắng phá vỡ cái khuôn cố định kia.
Một người khôn ngoan, đi theo tiến trình đã được định trước, sẽ là một khuôn mặt vui vẻ ở giữa cái bánh sô-cô-la vũ trụ và cố gắng sống với cái “bây giờ” độc nhất và cực kỳ ngắn ngủi của chúng ta.
Hầu hết chúng ta đều bị thuyết phục một cách sâu sắc rằng ở một mức độ vô thức, một cái đồng hồ vũ trụ vĩ đại đang tích tắc mỗi giây trong không gian khổng lồ gọi là vũ trụ này. Tuy nhiên, vào đầu thế kỷ trước, Albert Einstein đã giải thích rằng thời gian thực tại có liên quan tới mỗi vật thể trong vũ trụ, và rằng thời gian là một “chủ thể” không tách biệt với không gian. Ngay cả các chuyên gia đồng bộ thời gian trên thế giới cũng biết rằng thế giới này được xử lý bởi một sự tích tắc được quy định một cách ngẫu nhiên, do đồng hồ hoàn toàn không có khả năng đo được thời gian.
Rõ ràng là, sự thay thế duy nhất là hãy chìm vào một “ảo tưởng tạm thời” của sự vô tận này, biết rằng có một không gian nơi mà quá khứ của chúng ta vẫn tồn tại và những gì chúng ta làm sẽ không hề thay đổi. Hoặc như chính Einstein nói: “Những người như chúng ta, những kẻ tin vào vật lý học, biết rằng sự phân biệt giữa quá khứ, hiện tại, và tương lai chỉ là một ảo tưởng cố chấp dai dẳng.”
Tác giả: Leonardo Vintiñi
(Theo The Epoch Times)
Xem bản tiếng Anh tại đây.
Bình luận trên facebook



Ặc, Đọc bài này giống như là lạc vào một mê cung. Hiểu đại loài là tất cả đả được sắp đặt sẳn . 1 năm nửa tôi là tỷ phú và tôi là tỷ phú sau 1 năm đó củng đang tồn tại, song song với tôi, không thay đổi được. Tôi đang ngồi đánh máy chỉ là một điểm thời gian trong một cấu trúc được sắp đặt hoàn chỉnh, không thay đổi được gì.
[Phản hồi]
hic, giống chơi chữ quá, chả hiểu gì hết
[Phản hồi]
Bạn nào thích đề tài này có thể xem bài :
http://chimviet.free.fr/thoidai/nguyenphuoc/tdhl051.htm
[Phản hồi]
Bài chọn lọc
Gia Cát Lượng. Vào cuối thời Đông Hán, đất Trung Hoa bị chia ra làm 3 nước: Ngụy, Thục và Ngô. Vua nước Thục là Lưu Bị trước lúc băng hà [...]
Người mẫu mặc Hán phục được thiết kế và may tay bởi hai nhà thiết kế Xiao Xiong và Jia Tong. “Thiên nhân hợp nhất” là tư tưởng quan trọng [...]
Mặc dù người phụ nữ trong bức hình này có sắc mặt bình thản, nhưng ngồi lâu trong thế kiết già có thể rất đau đớn. Lời ban biên tập: Trung Y [...]
Những kiệt tác y học lưu lại cho hậu thế của Tôn Tư Mạc Tôn Tư Mạc là một thầy thuốc xuất chúng của Trung Quốc Tôn Tư Mạc, còn được gọi [...]
Trong cuốn “Cuộc đời của Mạnh Tử”, ông được miêu tả đang bàn luận về triết học của mình với mọi người . Từ thời Trung Quốc cổ đại, vốn tục [...]
Một bệnh nhân được điều trị bằng châm cứu để giảm thâm quầng quanh mắt. Mọi người đều muốn cảm thấy thoải mái, tráng kiện và khỏe mạnh. Nhiều người tìm [...]
Nằm sâu bên trong trung tâm bộ não, tuyến quả thông có một cấu trúc tương tự như đôi mắt hai bên của chúng ta. Hàng nghìn năm qua, tuyến quả thông đã được thừa nhận [...]
Y học Trung Quốc tin rằng thân thể người là một tiểu vũ trụ. Theo Trung Y, thân thể người có một quy tắc thời gian. “Cái chuông sinh mệnh [...]
Larry và Marianne Witzel, người chồng là một chủ thầu và vợ của mình, nói rằng họ đánh giá rất cao những phẩm chất tinh thần của Thần Vận sau khi tham dự buổi biểu [...]
NHIÊN LIỆU BẮP: Một nghiên cứu mới đây đã phát hiện ra rằng nhiên liệu sinh học “thân thiện với môi trường” có thể gây hại còn hơn cả nhiên liệu hóa thạch hiện đang [...]
[Ông Donghyung Cho, thư ký, câu lạc bộ Cung Đạo Gyeryeong]: “Từ tâm trí ngay chính sẽ có thân thể ngay thẳng” Từ sự tĩnh lặng và đạo đức … đến [...]
Phụ nữ trong trang phục truyền thống Duy Ngô Nhĩ Tháng trước, chế độ cộng sản Trung Quốc đã khởi xướng một loạt phong trào chính trị ở khu tự trị Duy Ngô [...]
Một bộ phim lấy bối cảnh về cuộc đàn áp Pháp Luân Công Bức ảnh lấy từ bộ phim ‘Bao vây’. Tấm biểu ngữ viết ‘Pháp Luân Đại Pháp, Chân – Thiện – Nhẫn’. (Ảnh [...]
Bí mật về vụ chìm tàu được giữ kín trong gần 1 thế kỷ [...]
“Thiền định không những giúp làm chậm quá trình lão hóa, mà còn mang lại sự an lạc nội tâm, giảm nguy cơ mắc bệnh, và thậm chí có thể tăng tuổi thọ. (Cat Rooney/Thời [...]
CÁC BÀI LIÊN QUAN
TIN NỔI BẬT
CHUYÊN ĐỀ