Hồi tưởng lại cuộc sống dưới chủ nghĩa cộng sản

 
 Hồi tưởng lại cuộc sống dưới chủ nghĩa cộng sản: Play Now | Play in Popup | Download

Nhà thờ dưới chế độ cộng sản Romania

Sau năm 1989, khi chế độ cộng sản bị bãi bỏ ở Romania, nhiều cựu tù chính trị và những người khác mà đã bị khổ sở dưới chế độ đó đã kể lại câu chuyện của mình – lần đầu tiên, mà không sợ bị chính quyền trừng phạt.  Sau đây là một trong những câu chuyện như thế của linh mục Ioan Barlanescu.

ROMANIA—Có một phương pháp thống trị ma quỷ trong ý thức hệ cộng sản, đó là tổ chức một hệ thống thông tin thông qua đó để tố giác người dân thuộc mọi tầng lớp xã hội. Nó tuyển chọn những người thuộc mọi nghề nghiệp, mọi địa vị xã hội; họ tìm kiếm quá khứ của mọi người và thổi phồng hậu quả, trong khi những người khác bị dụ dỗ bởi những cơ hội và tiền bạc, với các món lợi vật chất bất hợp pháp núp dưới lớp áo hợp pháp mà không ai dám chứng minh. Và một khi đã lao vào trò chơi bẩn thỉu này, sẽ rất khó dừng lại; bạn có thể chạy trốn khỏi nó nhưng rủi ro là không thể lường trước được.

Tôi sẽ cho bạn một thí dụ thật ý nghĩa. Vào tháng 5 năm 1950, một hôm tôi được “mời” đến Phòng An ninh (cơ quan chuyên đàn áp của chế độ cộng sản Romania) từ thị trấn Corabia. Tôi hoảng sợ, và sự lo lắng liên tục dồn ép tôi.

Tôi tới Phòng An ninh trong ngày hôm đó, và vào đúng giờ đã được thông báo. Có một căn phòng nhỏ với một chiếc bàn và hai cái ghế, tôi đã chờ đợi trong hai giờ đồng hồ khó khăn ấy, trong khi trí tưởng tượng của tôi nghĩ ra những tình huống kỳ quặc nhất.

Cuối cùng, Trung úy Cotaranu, chỉ huy đơn vị bước vào, nói với tôi một cách cởi mở và “lịch sự”, nhưng độc đoán. Ông ta nói với tôi về hai thế giới đang đối đầu với nhau: một cái cũ và “thối rữa”, thứ phải chết, và một cái mới, của tương lai, “hạnh phúc” và đang trong quá trình xây dựng.

Mối quan tâm lớn nhất tại thời điểm này, ông ta tiếp tục, là sự hủy diệt chắc chắn của kẻ thù giai cấp. Ông ta nói: “Đây là điều mà ông phải làm. Là một linh mục, chúng tôi biết rằng ông có được sự tin tưởng của mọi người. Ông sẽ nói với một số người mà chúng tôi sẽ chỉ cho ông và hãy xem xem họ nghĩ gì, họ tin điều gì, và họ hành động như thế nào.”

Ông ta tiếp tục: “Tôi sẽ cho ông kín đáo phê phán Đảng. Ông sẽ ghi lại mọi thứ trên giấy và quay trở lại đây trong vòng bốn ngày nữa để nói chuyện.” Tôi sợ hãi. Tôi nhanh chóng xem xét bản thân và thấy mình đang rơi xuống địa ngục. Bằng vài lời nói run rẩy, tôi từ chối làm điều đó. Ông ta lên giọng và nói một cách mỉa mai: “Được rồi, đây là vấn đề lương tâm. Hãy suy nghĩ về điều đó, tôi có thể đưa ông đến Kênh trong một vài tháng hoặc hơn.” Rồi ông ta bỏ đi.

Tôi bị bỏ lại ở đó cho tới đêm khuya, cho đến khi họ để tôi về nhà với nghĩa vụ là phải quay trở lại sau bốn ngày. Tôi vô cùng lo lắng. Sau nhiều suy nghĩ, tôi đã quyết định đến khu giáo trưởng ở Bucharest, nơi tôi có một người bạn, là tổng thanh tra của giáo trưởng. Tôi tới gặp ông; tôi nói với ông về hoàn cảnh của mình và xin ông giúp tôi vào một tu viện nằm ở đâu đó, tại một vùng hẻo lánh, trong một thời gian.

Ông nói ngay với tôi: “Ông phải biết rằng không có nơi nào bị an ninh lục soát hơn các tu viện, bất kể tu viện đó ở đâu, và rốt cuộc thì, ai có thể biết [rõ] các tu sĩ ở đó? Giải pháp duy nhất hiện nay là hãy ở lại tại các khóa hướng dẫn và định hướng được lên kế hoạch cho mùa xuân này. An ninh không vào Viện Thần học. Hãy ở lại đó để nghỉ ngơi trong hai tháng và rồi chúng ta sẽ xem sao. Nhưng vấn đề lớn trong tình huống này là thực tế rằng những khóa học này hiện đã bắt đầu hai tuần trước rồi. Ông phải đi vào ngày mai, khi Giám mục của Ramnicu được công bố, ông hãy nói với ông ấy và xin phép ông ấy cho ở lại tham dự các khóa học, bởi vì nó tùy thuộc vào ông ấy.”

Ngày hôm sau, tôi tự trình diện trước Đức Giám mục Iosif của Ramnicu và nói với ông điều tôi muốn. Ông ấy nói rằng bởi vì cuộc gặp với tôi chưa được định trước, và cũng như vậy tôi không gọi trước, nên tôi không thể nhận được sự cho phép cần thiết. Tôi gần như đã hét lên lo sợ: “Thưa Cha”, tôi nói, “Con phải ở lại tham dự các khóa học!” Ông ấy nhìn tôi khá ngạc nhiên và không hỏi thêm gì nữa, ông thì thầm với tôi: “Ta hiểu.” Rồi ông ấy lập tức cho sắp xếp chỗ ăn ở cho tôi để ở lại tham dự các khóa học.

Sau hai tuần, ông ấy lại đến Ramnic và gọi tôi, hỏi tôi thông tin về tình hình tại Corabia. Ông ấy hiểu rằng tình hình vẫn không thay đổi, và ông ấy mời tôi đề nghị được phân công. Tôi hỏi ông nên đề nghị giáo xứ nào, và ông ấy nói với tôi rất rõ ràng: “Đó là một câu hỏi vô nghĩa. Ông không nhận ra rằng ông không có sự lựa chọn nào hay sao? Tôi sẽ xem xem gửi ông đi đâu. Ngay bây giờ thì tôi không biết.”

Sau khi các khóa học kết thúc, tôi rời Viện để tới một ngôi làng ở trên núi, nơi tôi đã ở lại một năm. Nhưng bi kịch đã đến vài năm sau đó, khi tôi bị bắt và bị kết án 5 năm trong trại giam Vùng châu thổ sông Danube, nơi tôi đã phải nếm mùi giá rét, đói khát và bị sỉ nhục.

Ioan Birlanescu, một linh mục Chính thống giáo ở Vadastra, hạt Olt, đã bị bắt giữ lại vào năm 1959 và bị kết án 6 năm tù với tội danh “âm mưu chống lại trật tự xã hội.”

*Tái xuất bản với sự cho phép của báo The Memento, xuất bản bởi Hội Cựu tù Chính trị và Kháng cự Chống cộng ở hạt Timis.

Linh mục Ioan Barlanescu
(Theo The Epoch Times)

Xem bản tiếng Anh tại đây.

  • Share/Bookmark
Chuyên mục: Nhân quyền
;

Bình luận trên facebook

Bình luận
Lời bình của bạn
Mã xác nhận trong hình vẽ dưới đây là gì?