Triển lãm nghệ thuật UCLA cho thấy sự hài hòa và nghịch cảnh

Câu chuyện cảm động của người tổ chức và lời thỉnh cầu tới người xem

"The Call of Innocence"—Một trong 17 bức tranh trong Triển lãm Nghệ thuật Chân, Thiện, Nhẫn tại Phòng tranh Kerkhoff của UCLA (Ảnh của Triển lãm Nghệ thuật Chân, Thiện, Nhẫn)

Triển lãm Nghệ thuật Chân, Thiện, Nhẫn là một triển lãm trưng bày hồi tuần trước tại Phòng tranh Kerkhoff của Đại học California, Los Angeles (UCLA). 17 bức tranh đã được trưng bày, bao gồm các tác phẩm màu nước Trung Quốc, tranh vải lụa, và tranh sơn dầu.

Những họa sĩ trong triển lãm đã tạo ra các tác phẩm của mình theo phong cách tranh sơn dầu hiện thực, hay tân Phục Hưng, và theo Website của họ, các tác phẩm của họ bao gồm 7 chủ đề.

Những bức tranh miêu tả chi tiết đến nỗi người ta có thể nhầm chúng là các bức ảnh.

Mỗi tác phẩm nghệ thuật đều có một câu chuyện thú vị để kể. Cảm hứng để khởi đầu triển lãm đến từ câu chuyện của giáo sư Trương Côn Luân (Kunlun Zhang) trong một trung tâm tẩy não tại Trung Quốc hồi năm 2001, nơi ông bị giam giữ chỉ vì đức tin vào Pháp Luân Công. Dưới áp lực của chính phủ Canada, cũng như các nỗ lực của thân nhân gia đình ông Trương, ông đã được thả.

Tuy nhiên, nhiều người – khoảng 125.000 học viên Pháp Luân Công, theo báo cáo của Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ – đang tiều tụy trong các trại lao động ‘cải tạo’ Trung Quốc.

Đối với ông Chang Yi, Phó giám đốc Trung tâm Nha khoa Thẩm Mỹ UCLA, cơ quan đồng phối hợp với triển lãm nghệ thuật, buổi triển lãm này gợi ông nhớ về quê hương. Dưới đây là cuộc phỏng vấn với ông Yi.

Đại Kỷ Nguyên: Xin ông cho biết cuộc triển lãm nghệ thuật này là về điều gì?

Ông Yi: Triển lãm nghệ thuật này là về Pháp Luân Công. Nó cố gắng cho người xem thấy rằng Pháp Luân Công đang, và sẽ vạch trần cuộc đàn áp vẫn tiếp diễn với môn tập luyện tinh thần này, một môn của Phật gia.

Đại Kỷ Nguyên: Tại sao những người họa sĩ lại chọn những đề tài này cho các bức tranh của họ?

Ông Yi: Thứ nhất, hầu hết các họa sĩ đều là học viên Pháp Luân Công. Một cách tự nhiên, họ muốn giới thiệu tín ngưỡng tinh thần của họ cho người xem. Thứ hai, cuộc đàn áp đã bắt đầu 11 năm trước. Do quy mô rộng lớn, tính chất tàn ác và bạo lực của nó, tất cả các học viên bên ngoài Trung Quốc đang làm mọi thứ có thể để vạch trần và phản đối sự vi phạm nghiêm trọng với nhân quyền căn bản này. Những người họa sĩ đã chọn cách mà họ thạo nhất – nghệ thuật – để làm điều đó.

Đại Kỷ Nguyên: Có phải nghệ thuật là một cách tốt để gửi đi thông điệp không, thưa ông?

Ông Yi: Vâng, tôi tin là như vậy. Nghệ thuật là một phương pháp độc nhất làm cảm động tâm hồn con người, và truyền đạt những cảm xúc. Tôi vẫn còn nhớ rõ một số bức ảnh tôi đã thấy cách đây từ rất lâu, bởi vì nó khiến tôi cảm động, và tôi sẽ nhớ nó rất lâu. Một bức tranh đẹp có thể, ít nhất, có cùng tác dụng như vậy với con người, đó là quan điểm của tôi. Một số họa sĩ có tác phẩm được trưng bày trong triển lãm này, chính họ đã từng bị bức hại tại Trung Quốc. Họ biết rõ về hình thức đàn áp đang diễn ra tại Trung Quốc, và họ chuyển kinh nghiệm của họ vào các bức tranh. Những người khác đã tự phơi bày cuộc bức hại của chính họ trong một thời gian dài, và họ nắm bắt thời điểm này rất tốt.

Đại Kỷ Nguyên: Thưa ông, ông cảm thấy như thế nào về buổi triển lãm?

Ông Yi: Tôi đặc biệt liên hệ cuộc triển lãm đến các thành viên gia đình tôi, những người đang bị bức hại, cụ thể là mẹ và em gái tôi. Họ đã bị bắt giữ hơn 9 tháng trước và không ai trong gia đình được phép viếng thăm. Lý do họ bị bắt giữ chỉ vì họ tập Pháp Luân Công. Cha tôi đã bị mất việc cũng vì lý do đó, khi cảnh sát địa phương liên tục quấy nhiễu công ty cha tôi đang làm, và điều đó khiến ông bị mất việc. Do vậy, tôi hoàn toàn có liên hệ với những tình cảm mà người nghệ sĩ đang cố gắng để nắm bắt.

Đại Kỷ Nguyên: Ông muốn người xem thu được điều gì từ cuộc triển lãm?

Ông Yi: Để thưởng thức các bức vẽ với kỹ thuật cao của người họa sĩ, để có một hiểu biết về Pháp Luân Công là gì, và để biết về cuộc đàn áp và sự tàn ác của nó.

Ngoài ra, nếu họ muốn, tôi đang phát động một chiến dịch gọi là “Một tấm bưu thiếp, cứu sống một người”, để cố gắng đưa mẹ và em gái tôi ra khỏi tù. Cách nó hoạt động là tôi sẽ cung cấp hai địa chỉ của chính quyền Trung Quốc tại buổi triển lãm, hay bạn có thể lấy nó trên website: www.dearmother.info. Bạn có thể viết một tấm bưu thiếp và yêu cầu chính quyền thả các thành viên gia đình tôi. Nếu có một số người tương đối lớn gửi thiếp, nó sẽ gây sức ép lên chính quyền và có thể cuối cùng khiến họ thả các thành viên gia đình tôi.

Dưới đây là 2 địa chỉ:

Tòa án hình sự, Tòa án Nhân dân quận Xuhui, thành phố Thượng Hải
Quan tòa: Ông Zhu, Xi-Wei
Số 188 đường Yishan, quận Xuhui
Thành phố Thượng Hải, 20030
Trung Quốc

Chi cục Xuhui, Cục Công an thành phố Thượng Hải
Phòng 610, Trưởng phòng: Ông Cui, Tie-Jun
Số 901 đường Tianyaoqiao, quận Xuhui
Thành phố Thượng Hải, 200030
Trung Quốc

Triển lãm Nghệ thuật Chân, Thiện, Nhẫn sẽ trở lại Phòng tranh Kerkhoff tại UCLA vào ngày 19-23 tháng Tư.

(Theo The Epoch Times)

Bản tiếng Anh có tại đây.

  • Share/Bookmark
Chuyên mục: Nghệ thuật
;

Bình luận trên facebook

Có 1 lời bình
Bình luận
Lời bình của bạn
Mã xác nhận trong hình vẽ dưới đây là gì?