David Matas: Những bài học từ Holocaust, nạn mổ cắp nội tạng ở Trung Quốc
Cuộc chiến vạch trần nạn mổ cắp nội tạng có hệ thống ở Trung Quốc
Những người có lương tri thường phải đối mặt với những thử thách to lớn trong cuộc đời. Làm theo tiếng gọi của lương tâm mình, khi phải đối mặt với bất công và cái ác, họ không thể ngoảnh mặt làm ngơ; bất chấp rủi ro, họ lựa chọn làm những gì mà họ tin là đúng.
Oskar Schindler, nhân vật anh hùng được khắc họa trong bộ phim công chiếu năm 1993 của đạo diễn Spielberg: “Schindler’s List” (Bản danh sách của Schindler), là một tấm gương lịch sử về một con người đã mạo hiểm tất cả để cứu sống gần 1.200 công nhân Do Thái khỏi cái chết chắc chắn trong chiến dịch diệt chủng “Giải pháp cuối cùng” (Final Solution) của Đức Quốc xã nhắm vào những người Do Thái ở Châu Âu – hay còn gọi là cuộc thảm sát Holocaust. Người anh hùng Schindler dũng cảm đã liều mình chống lại bạo ngược và làm theo lương tâm của mình.
Một người Canada, ông David Matas, cũng là một con người có lương tri như thế. Mặc dù ông không phải sinh tồn hàng ngày giữa những kẻ áp bức, nhưng ông đã nhìn thấy những bằng chứng về một sự độc tài bạo ngược đáng kinh hoàng. Quyết tâm của ông nhằm vạch trần tội ác ghê tởm ấy có thể cứu sống hàng trăm nghìn người khỏi nanh vuốt của một trong những chế độ áp bức vào bậc nhất trong lịch sử loài người.
Ông Matas, cùng với một cựu quan chức chính phủ Canada, ngài David Kilgour, đã xuất bản báo cáo “Thu hoạch đẫm máu – Báo cáo hiệu chỉnh về các cáo buộc về nạn mổ cắp nội tạng của các học viên Pháp Luân Công ở Trung Quốc”. Trong bản báo cáo, hai ông tóm tắt cuộc điều tra gây sốc của mình về một tội ác diệt chủng trên quy mô lớn trong thời hiện đại:
“Chúng tôi đã đưa ra kết luận rằng chính phủ Trung Quốc và các cơ quan ở nhiều phần của nước này, đặc biệt là các bệnh viện, cả các trại tạm giam và “tòa án nhân dân”, từ năm 1999 đã đẩy vào chỗ chết một số lượng lớn nhưng chưa rõ là bao nhiêu các tù nhân lương tâm Pháp Luân Công. Những nội tạng quan trọng sống còn của họ, bao gồm thận, gan, giác mạc và tim, bị chiếm đoạt để đem bán với giá cao, đôi khi cho người nước ngoài, những người thông thường phải chờ đợi rất lâu để có được sự hiến tặng tự nguyện những nội tạng đó ở đất nước họ.”
Kết luận này được đưa ra sau nhiều tháng nghiên cứu thông qua điều tra và tài liệu, và bản báo cáo cuối cùng được công bố vào tháng 7 năm 2006. Bản báo cáo hiệu chỉnh sau đó vào năm 2007, và cuốn sách được xuất bản gần đây “Thu hoạch đẫm máu” (Bloody Harvest) bao gồm các bằng chứng mới được thu thập bởi hai tác giả trong những nỗ lực không ngừng nhằm phơi bày cuộc giết hại trên quy mô lớn này.
Làm thế nào để một người điều tra các tội ác gây ra bởi một chế độ cộng sản đang kiểm soát luồng thông tin thực sự và bưng bít sự minh bạch? “Các cáo buộc, về bản chất, rất khó để chứng minh hay bác bỏ”, ông Matas và ông Kilgour đã tuyên bố trong phần “Khó khăn của việc chứng minh” trong bản báo cáo năm 2007 của mình.
Ông Matas đã trình bày chi tiết về khẳng định này trong một cuộc phỏng vấn gần đây với Thời báo Đại Kỷ Nguyên (The Epoch Times). “Cái khó ở đây là phải tìm ra một phương pháp tiếp cận vấn đề này khi không hề có các thi thể (theo các cáo buộc, thi thể của các nạn nhân đã bị hỏa thiêu), không có hiện trường tội ác, không có ghi chép, không có truyền thông độc lập, không có các tổ chức phi chính phủ về nhân quyền hoạt động ở đất nước này”.
Đề nghị giúp đỡ
Cuộc điều tra bắt đầu khi một tổ chức phi chính phủ – Liên minh Điều tra về cuộc đàn áp Pháp Luân Công ở Trung Quốc (CIPFG), gửi tới hai người đàn ông này lời đề nghị được giúp đỡ trong việc điều tra những cáo buộc mới nổi lên rằng các học viên Pháp Luân Công đang là mục tiêu của nạn mổ cắp nội tạng.
Với hàng chục năm kinh nghiệm là một luật sư nhân quyền, và tham gia với tư cách là một đại diện của Canada tại Diễn đàn Quốc tế Stockholm về Holocaust, ông Matas, cùng với ông Kilgour, đã ngay lập tức hiểu rằng cuộc điều tra này không phải là một việc dễ dàng.
Nhưng họ đã chấp nhận thử thách, và rút ra những bài học từ thời của Oskar Schindler, không thể bác bỏ những lời cáo buộc đó như chỉ là tin đồn.
“Một trong những bài học mà chúng tôi học được từ cuộc thảm sát Holocaust, đó là bản chất con người không hề thay đổi”, ông Matas nói với Thời báo Đại Kỷ Nguyên. “Có chăng điều thay đổi chỉ là kỹ nghệ, còn khả năng làm điều ác thì vẫn như vậy”.
Khi đã quyết định về cách tiếp cận để chứng minh hoặc bác bỏ những lời cáo buộc đó, họ không lãng phí chút thời gian nào trong việc thu thập các bằng chứng – không hề dễ dàng khi mà chính quyền Trung Quốc quyết tâm ngăn cản các điều tra viên.
“Trước tiên, họ không cho chúng tôi đến Trung Quốc [để điều tra việc này]”, ông Matas nói. “Họ nói rằng: “Chúng tôi biết chuyện gì đang diễn ra. Chúng tôi sẽ nói cho các ông biết. Các ông không phải đi đâu hết”.
Chế độ cộng sản còn cố gắng ngăn cản các điều tra viên phỏng vấn các nhân chứng bằng cách đe dọa những người mà họ muốn phỏng vấn.
Mặc dù vậy, các nhà nghiên cứu vẫn có thể phỏng vấn một số lượng người đáng kể, bao gồm các học viên Pháp Luân Công đã được thả ra, các cựu tù nhân không phải là học viên Pháp Luân Công, và một người nhà của một bác sĩ phẫu thuật tham gia vào việc mổ cắt nội tạng, cũng như những người nhận tạng.
Các điều tra viên, giả vờ làm những người nhận tạng tiềm năng tìm hiểu về việc ghép tạng, cũng đã liên hệ với các bệnh viện ở Trung Quốc để yêu cầu các thông tin về nội tạng và người hiến tặng.
“Sốc và ớn lạnh”
Kết quả của cuộc điều tra, ông Matas nói, “sốc và ớn lạnh”, và là quá đủ để đưa ra kết luận. “Cùng nhau, chúng vẽ nên một bức tranh”, ông nói trong bản báo cáo năm 2007, “… đặc biệt là khi có quá nhiều bằng chứng”.
Kể từ khi công bố bản báo cáo đầu tiên, hai tác giả đã được mời đến 80 thành phố ở 40 nước để trình bày nghiên cứu của họ, trong khi thu thập thêm bằng chứng. Trên đường đi, rào cản lớn nhất luôn là sự can thiệp thô bạo của chính quyền Trung Quốc trên khắp thế giới.
Khi được mời đến diễn thuyết về tội ác diệt chủng tại một số trường đại học, ví dụ, các nhóm sinh viên Trung Quốc được chính quyền chỉ đạo sẽ xuất hiện để phản đối; trong một vài trường hợp, những sinh viên này bạo lực và phá phách đến nỗi bảo vệ của trường phải yêu cầu họ đi khỏi đó. Trong những trường hợp khác, các đơn vị tổ chức hủy bỏ các buổi thuyết trình về mổ cắp nội tạng vì bị sức ép đe dọa từ các đại sứ quán Trung Quốc.
“Ở khắp mọi nơi [chúng tôi] đều thấy việc quấy nhiễu và can thiệp loại này”, ông Matas nói, thêm rằng các đại sứ quán Trung Quốc đã đi quá xa như gọi đến một ủy ban của nghị viện ở Phần Lan và yêu cầu họ hủy bỏ một cuộc hội nghị với hai ông Matas và Kilgour.
Đôi khi việc quấy nhiễu chuyển thành đe dọa, đe dọa cá nhân. Khi ông David Matas phát biểu trên một chương trình phát thanh ở Australia – phát trực tiếp đến Trung Quốc – các khán giả được mời gọi điện đến chương trình để đặt câu hỏi và bình luận. Một người đàn ông gọi đến từ Trung Quốc nói: “Tôi thuộc lực lượng cảnh sát mạng Internet. Những gì các ông đang làm là một sự tấn công đối với Trung Quốc. Bằng việc xúc phạm Trung Quốc, các ông đang đặt mạng sống của chính mình vào vòng nguy hiểm. Câu hỏi của tôi dành cho các ông là: các ông không sợ à?”
“Vấn đề ở đây là sự lạm dụng”, ông Matas trả lời. “Đừng quy tội cho người đưa tin. Hãy quy tội cho chính thông điệp đó. Nếu họ không muốn bị phê phán như thế này, thì hãy dừng việc vi phạm nhân quyền lại. Hãy dừng giết hại [các học viên] Pháp Luân Công để lấy nội tạng của họ”.
Phản ứng từ các quan chức chính quyền rất khó chịu, đó là cách nói giảm nhẹ. Các phản ứng nửa chừng và chậm chạp đó bao gồm chủ yếu hai phần: những tuyên truyền điển hình nhằm công kích Pháp Luân Công và những công kích cá nhân về phía hai tác giả và “mưu đồ lật đổ” Trung Quốc của họ.
Đáng chú ý là không có bình luận nào được đưa ra về các bằng chứng được liệt kê trong các bản báo cáo, những điều mà các điều tra viên nói rằng có thể được xác minh một cách độc lập.
Sau những yêu cầu lặp đi lặp lại, hai ông Kilgour và Matas đã được sắp xếp một cuộc gặp gỡ tại Đại sứ quán Trung Quốc ở Ottawa, một viên chức xuất hiện với một tuyên bố đã được chuẩn bị trước, chủ yếu bao gồm những công kích đối với Pháp Luân Công sao chép từ các tài liệu tuyên truyền của Trung Quốc. Ông Matas miêu tả việc trích dẫn của viên chức này từ bản báo cáo mổ cắp nội tạng là “thật ngớ ngẩn”.
“Cách họ cố gắng bác bỏ bản báo cáo của chúng tôi là lấy ra một số tuyên bố trong bản báo cáo mà có trích dẫn hoặc có bằng chứng chứng minh, tách riêng các lời trích dẫn và thay đổi thành “có người nói rằng” hoặc là “có tin đồn rằng” … để gây ra một ấn tượng rằng bản báo cáo của chúng tôi là dựa trên những tin đồn hơn là dựa trên chứng cứ. Sau đó anh ta chỉ trích bản báo cáo là dựa trên các tin đồn.
“Đối với tôi và ngài David Kilgour, chúng tôi chỉ là hai cá nhân làm việc bán thời gian nhưng lại phải đối mặt với chính phủ Trung Quốc, chính phủ có một ngân sách hàng tỷ [đô-la] và đội ngũ nhân viên toàn thời gian trên toàn thế giới”, ông Matas hồi tưởng lại trong cuộc phỏng vấn với chúng tôi. “Chúng tôi biết từ những người đào thoát rằng [việc đánh Pháp Luân Công] là ưu tiên số 1 của họ … Họ có nhiều nhân viên chuyên việc đánh Pháp Luân Công hơn là để làm bất cứ việc gì khác. Đối với chúng tôi, hai cá nhân làm việc bán thời gian để chống lại tảng đá nguyên khối này quả thực là một nhiệm vụ khổng lồ”.
Trước một nhiệm vụ khổng lồ như vậy, từ bỏ không bao giờ là một lựa chọn đối với ông Matas. Là một người gốc Do Thái, Matas nói rằng ông đã học được những bài học quan trọng từ cuộc thảm sát Holocaust. “Một trong những lý do mà Holocaust xảy ra chính là sự thờ ơ của thế giới, chính là quan niệm cho rằng đây là một nước quá xa xôi”, ông nói. “Các tội ác chống lại loài người không chỉ là các tội ác chống lại người Trung Quốc. Đó là các tội ác chống lại tất cả chúng ta”.
Ông Matas nói rằng những luật sư tận tâm ở Trung Quốc như ông Cao Trí Thịnh cũng đã truyền cảm hứng để ông tiếp tục kiên trì.
Ông Cao, người được đề cử giải Nobel Hòa bình trong hai năm liên tiếp, đã nhiều lần bị cầm tù, tra tấn và bị quản thúc tại nhà vì những nỗ lực của ông kháng án cho các học viên Pháp Luân Công bị đàn áp. “Nếu ông ấy có thể làm tất cả những điều đó”, ông Matas nói, “thì những gì ông David Kilgour và tôi đã làm chỉ là những gì tối thiểu chúng tôi có thể”.
Theo bản báo cáo của hai ông Matas và Kilgour, việc mổ cắp nội tạng có hệ thống đã bắt đầu từ những năm 2000 hoặc 2001.
Bốn năm đã trôi qua kể từ khi lần xuất bản đầu tiên năm 2006 của bản báo cáo điều tra, và cuộc đàn áp Pháp Luân Công vẫn đang tiếp tục diễn ra. Nhưng Matas nói rằng ông có niềm tin.
“Tôi đã làm công việc này khá lâu rồi”, ông Matas, hiện là luật sư kỳ cựu của Tổ chức Tình nguyện Phục vụ Cộng đồng và Ủng hộ người Do Thái ở Canada (B’nai Brith Canada) nói. “Tôi biết rằng sự thay đổi trong vấn đề nhân quyền không diễn ra nhanh chóng”, ông nói. “Nhưng sau một thời gian, tôi đã chứng kiến rất nhiều thay đổi”.
Ông nói thêm rằng trong vòng 4 năm qua, công luận xung quanh việc mổ cắp nội tạng có hệ thống đã buộc chế độ cộng sản Trung Quốc ít nhất đã thừa nhận rằng nội tạng đúng là được lấy từ các tù nhân; đối phó với sự theo dõi chăm chú của công chúng, các quan chức của chế độ cũng đã bỏ đi các trang web công khai quảng cáo về các nội tạng được thu hoạch để cấy ghép.
Cả hai ông đều tình nguyện theo đuổi cuộc chiến vạch trần những tội ác này; khi được ca ngợi về những việc làm nghĩa hiệp của mình, ông Matas chỉ cười và gạt đi công lao đó.
“Không phải là tôi. Mà chính là những người khác”, ông nói. “Nhưng từ phương diện cá nhân, tôi là người gốc Do Thái và tôi chịu tác động rất nhiều từ cuộc thảm sát Holocaust … Tôi đã cố gắng suy ngẫm về cuộc thảm sát Holocaust, học được một bài học từ Holocaust và sử dụng chúng như một tài sản thừa kế từ các nạn nhân của Holocaust.
“Một trong những bài học mà tôi học được là sự cần thiết để mọi người ở khắp nơi hành động trước những vi phạm nhân quyền ở bất cứ đâu, để ngăn chặn những vi phạm đó diễn ra”.
Trong phần “Kiến nghị” của bản báo cáo Thu hoạch đẫm máu (Bloody Harvest), hai ông Matas và Kilgour kêu gọi chúng ta:
“Đối với tất cả những người còn đang hoài nghi về những cáo buộc này, chúng tôi muốn các bạn hãy tự hỏi chính mình rằng các bạn có đề xuất gì để ngăn chặn, ở bất cứ nước nào, những cáo buộc như thế này trở thành sự thật. Một danh sách theo lẽ thường các phòng ngừa để ngăn chặn loại hoạt động bị cáo buộc ở đây hầu như đều thiếu ở Trung Quốc”.
>> Những bài học từ Holocaust: Biến câu “Không bao giờ tái diễn” trở thành hiện thực.
>> David Matas: Phát hiện việc mổ cắp nội tạng ở Trung Quốc.
>> Một luật sư nói về ’Sự thu hoạch đẫm máu‘ của Trung Quốc.
>> Hai ông Kilgour và Matas được đề cử giải Nobel Hòa bình.
—
Tiểu sử của ông David Matas (www.bnaibrith.ca)
David Matas is là một luật sư kỳ cựu của B’nai Brith Canada, và là một luật sư nổi tiếng thế giới về người tị nạn, nhập cư và nhân quyền sống ở Winnipeg. Một cựu chủ tịch của Hội đồng người tị nạn ở Canada (Canadian Council of Refugees), ông cũng hoạt động tích cực trong các tổ chức như Amnesty International (Ân xá Quốc tế), Helsinki Watch (Theo dõi Helsinki), và Ủy ban Luật gia Quốc tế (International Commission of Jurists). Ông đã đại diện cho B’nai Brith tại nhiều diễn đàn quốc tế như Ủy ban Nhân quyền Liên Hợp Quốc (United Nations Commission on Human Rights). Ông cũng là một tác giả đạt được nhiều thành công của nhiều ấn bản được hoan nghênh nhiệt liệt, trong số đó có “Justice Delayed: Nazi War Criminals in Canada” (1987) (Công lý bị trì hoãn: Các tội phạm chiến tranh Đức Quốc xã ở Canada – 1987 đồng tác giả với Susan Charendoff); “Closing the Doors: The Failure of Refugee Protection” (1989) (Đóng cửa: Thất bại trong việc bảo vệ người tị nạn – 1989 – đồng tác giả với Ilana Simon); “Bloody Words: Hate and Free Speech” (2000) (Những lời đẫm máu: Thù ghét và Tự do Ngôn luận – 2000); và “Aftershock: Anti-Zionism and the Rise of Contemporary Anti-Semitism” (2005) (Dư chấn: Chủ nghĩa bài Do Thái và sự đi lên của Anti-Semitism đương đại – 2005). Cuốn sách mới nhất của ông là “Bloody Harvest: The Killing of Falun Gong for their Organs” (2009) (Thu hoạch đẫm máu: Giết hại Pháp Luân Công để lấy nội tạng – 2009 đồng tác giả với David Kilgour). Ông cũng đã nhận được rất nhiều giải thưởng và vinh danh bao gồm một bàng Tiến sĩ danh dự của trường Đại học Concordia University.
Để biết thêm thông tin về ông David Matas, xin vui lòng truy cập:
http://en.wikipedia.org/wiki/David_Matas
Fany Qiu & Michelle Yu
(Theo The Epoch Times)
Bản tiếng Anh có tại đây.
Bình luận trên facebook
-
Lịch sử Viện bảo tàng Le Mayeur ở Sanur, Bali
Viện bảo tàng Le Mayeur ở Sanur, Bali được đặt tên theo một người thuộc dòng dõi Hoàng gia Bỉ, đồng thời là một họa sĩ, Adrien Jean Le Mayeur de [...]
-
Pháp Luân Công: Một văn hóa cổ truyền được làm sống lại giữa...
Một người đang tập bài tập thứ năm của Pháp Luân Công, “Thần thông gia trì pháp.” Vào thời Trung Quốc cổ đại, người ta tin rằng có một sức mạnh [...]
-
Đức tính lắng nghe
Ngày xưa, một nước nhỏ nọ phái một sứ thần đến Trung Quốc và dâng lên ba bức tượng tạc hình người bằng vàng giống hệt nhau. Hoàng đế Trung [...]
-
Văn hóa truyền thống: Được và Mất
Ảnh minh họa một chiếc thuyền đời Tống. Vào thời nhà Tống, Lý Sỹ Hành nhậm chức tại Viện hàn lâm. Trong một lần đi sứ sang Triều Tiên, võ tướng Dư [...]
-
Triển lãm Mỹ thuật Chân Thiện Nhẫn mở cửa tại Indonesia
Một cuộc triển lãm mỹ thuật độc nhất đã mở cửa tại Bali. Những bức tranh sơn dầu miêu tả trải nghiệm của các học viên Pháp Luân Công. Pháp [...]
-
Bí mật của lịch Trung Quốc: Ngẫm nghĩ về tự nhiên, thời gian...
Nông dân Trung Quốc tin cậy vào Âm lịch và khả năng dự đoán của nó cho tới ngày nay. Lịch Trung Quốc, còn gọi là Âm lịch, lịch nhà Hạ [...]
-
Tác dụng làm tỉnh táo của caffeine chỉ là một ảo giác
CÀ PHÊ: Tác dụng làm tỉnh táo của caffeine từ một tách cà phê vào mỗi buổi sáng có thể chỉ là một ảo giác. Tác dụng làm tỉnh táo của caffeine từ một [...]
-
Câu chuyện thời Trung Quốc cổ đại: Hàn Tín chịu nhục chui...
Mỗi khi nói đến sự nhẫn nhục, người Trung Quốc lại liên tưởng ngay đến Hàn Tín, vị tướng quân thời Hán. Có điển cố về chuyện Hán Tín chịu [...]
-
David Matas: Phát hiện việc mổ cắp nội tạng ở Trung Quốc
Người được đề cử giải Nobel Hòa bình, ông David Matas phát biểu tại một buổi giới thiệu cuốn sách ở Thư viện Công cộng Vancouver. Vancouver, Canada – Vào một buổi tối [...]
-
Hạ viện Mỹ gây sức ép với Trung Quốc về vấn đề Pháp Luân Công
Những môn đồ Pháp Luân Công chơi trống khi diễu hành qua khu phố Tàu tại thành phố New York năm 2004 . WASHINGTON — Hạ viện Mỹ hôm thứ 3 đã thúc giục [...]
-
Tỷ lệ vàng được khám phá trong thế giới lượng tử
Tỷ lệ vàng vốn nổi tiếng trong kiến trúc và nghệ thuật. Nhưng gần đây, các nhà khoa học đã phát hiện ra nó tồn tại cả trong thế giới cấp [...]
-
Chuyện thần tiên: Bỏ lỡ cơ hội
Một bữa tiệc của người Trung Quốc thời xưa Mười người bạn của Ngụy Dương là một nhóm người rất giàu có và bằng lòng với số phận của họ. [...]
-
Tàu Titanic chìm do lỗi của con người và quyết định sai lầm,...
Bí mật về vụ chìm tàu được giữ kín trong gần 1 thế kỷ [...]
-
Nhạc cụ Thần truyền: Đàn Tỳ Bà
Đàn Tỳ Bà. Nếu bạn có thể tưởng tượng một cảnh giới cao hơn, một nơi mà ở đó những tiên nữ sống ung dung tự tại … có lẽ bạn [...]
-
Thành phố cổ "Bastakia" của Dubai hấp dẫn du khách
Nằm ở trung tâm của Dubai, dưới những tòa nhà chọc trời, là Bastakia – nơi mà du khách có thể trải nghiệm về thành phố cổ. Các thương nhân Iran [...]
CÁC BÀI LIÊN QUAN
TIN NỔI BẬT
- Các bí mật của bộ não được tiết lộ
- 2300 người Trung Quốc đòi trả tự do cho 1 người tập Pháp Luân Công
- Giới luật gia Trung Quốc đặt câu hỏi về tội 'lật đổ quyền lực nhà nước'
- Người sáng lập Pháp Luân Đại Pháp phát biểu tại hội nghị
- Tâm an dật còn nguy hại hơn cả rượu độc
- Truyện ngụ ngôn về việc tu luyện: Một bình nước ngoan cố
- Công an Việt Nam tiếp tục quấy rối các học viên Pháp Luân Công
- Ảnh: Cuộc thảm sát trên quảng trường Thiên An Môn
- Tào Xung cân voi
- Âm nhạc cho trái tim
- Quả trứng ngỗng mang dòng chữ: 'Thần đã đến rồi' và 'Vương'
- Ngũ hành và ngũ âm trong âm nhạc Trung Hoa



