Nhân chứng mổ cướp nội tạng đối mặt với việc bị trục xuất về Trung Quốc

Một cựu thành viên của lực lượng an ninh Trung Quốc, người biết những thông tin rất nhạy cảm về việc chính quyền mổ cướp nội tạng từ các tù nhân, hiện đang bị mắc kẹt trong một nơi giam giữ của cơ quan quản lý xuất nhập cảnh ở Thụy Sĩ và phải đối mặt với việc bị trục xuất về Trung Quốc.

Trong khi các nhà chức trách của Thụy Sĩ tìm cách áp dụng các luật cứng nhắc và khó hiểu của Liên minh Châu Âu đối với những người xin tị nạn, thì những người ủng hộ họ nói rằng nhân chứng này biết những thông tin giá trị và phải được cấp quy chế tị nạn và được tiếp kiến với Liên Hợp Quốc.

Từ năm 1993-1998, Nijat Abudureyimu, một người Duy Ngô Nhĩ, làm việc tại nhà tù Liuwandao ở tỉnh Tân Cương phía tây-bắc Trung Quốc.  Công việc của Abudureyimu là áp giải các tù nhân đi từ xà-lim đến nơi thi hành án tử hình.

Nhưng thường thì đó không phải là những lần thi hành án tử hình bình thường.  Cảnh sát thường bắn các tử tù vào đầu theo một cách mà không làm cho họ chết, để những nội tạng lấy được sẽ ở trong tình trạng tốt nhất.

Câu chuyện của Abudureyimu về thời gian ông làm việc trong các trại lao động ở Trung Quốc vẫn chưa được công bố đầy đủ.  Tuy nhiên, trong tuần qua, ông đã chấp nhận tham gia các cuộc phỏng vấn với giới báo chí Châu Âu trong một nỗ lực nhằm đạt được việc ông được ở lại Thụy Sĩ, và cho phép ông điều trần với Liên Hợp Quốc về những gì ông đã được chứng kiến ở Trung Quốc.

“Sau một lúc, tôi nói với sếp của tôi là tôi muốn quay trở lại ngành cảnh sát nhưng ông ấy đã từ chối bởi vì tôi đã chứng kiến quá nhiều.  Tôi đã ở lại đó 5 năm cho đến năm 1998,” ông nói trong một cuộc phỏng vấn với tờ Le Matin.  “Tôi đã chứng kiến rất nhiều cảnh tra tấn… một thiết bị điện dí vào cơ quan sinh dục của phụ nữ, chọc sâu vào trong âm đạo, giật điện, tiếng gào thét.”

Các nhà chức trách Thụy Sĩ đang làm phức tạp thêm vấn đề bằng cách áp dụng một cách cứng nhắc Quy định Dublin của Liên minh Châu Âu (EU), trong đó nói rằng nước thành viên EU cho nhập cảnh phải chịu gánh nặng pháp lý là đánh giá việc khai báo của người xin tị nạn.  Trong trường hợp của ông Abudureyimu thì nước đó là Italy.  Nhưng với hàng trăm nghìn người nhập cư Trung Quốc, và với sự nghi ngại rằng có các đặc vụ Trung Quốc đang đón đợi Abudureyimu, ông đã từ chối quay trở về.

Nghĩa vụ của chính phủ Thụy Sĩ là phải cho phép ông ở đến ngày 27 tháng 7, và với việc ông từ chối tự nguyện quay trở về, thì hai bên đã gặp phải một sự cách biệt.

Những người ủng hộ [Abudureyimu] nói rằng việc áp dụng cứng nhắc Quy định Dublin đối với trường hợp này là một điều kỳ quặc bởi vì một số lượng rất lớn các đơn xin tị nạn của người Trung Quốc lại được chính phủ Thụy Sĩ xử lý.

Chạy trốn khỏi Trung Quốc

Cuộc phiêu lưu của Abudureyimu bắt đầu ở Trung Quốc.  Sau khi bỏ công việc trợ lý cho người thi hành án tử hình ở Tân Cương, ông đã rút vào một thế giới của rượu vodka và ác mộng.  Vào cuối năm 2006, trong khi bị say rượu, ông đã chỉnh lời một bác sĩ về giá của một quả thận.  “Tôi đã nói quá nhiều.  Ngay sau đó, một người bạn cảnh sát nói với tôi là tất cả thế là đã hết đối với tôi rồi, và tôi đã phải rời khỏi Trung Quốc ngay lập tức,” ông nói với tờ nhật báo Thụy Sĩ Le Matin.

Ông đã ở với anh trai của mình 3 tháng tại Dubai hồi năm 2007.  Việc một cảnh sát Trung Quốc liên tục hỏi về ông cho thấy rằng ông đã bị lộ, nên ông quyết định chuyển sang Na-uy.  Đi qua Rome một đêm hồi tháng 9 năm 2008, ông nhận được một visa thăm viếng trên đường đến Oslo.

Đơn xin cấp quy chế tị nạn của Abudureyimu bị từ chối ở Na-uy và ông đã bị một người đàn ông Trung Quốc đe dọa tại một trại tị nạn của Na-uy.  Khoảng cùng thời gian đó, ông nhận được tin rằng cha của mình ở Tân Cương đã chết trong một hoàn cảnh bí ẩn.

Bị trục xuất từ Na-uy trở lại Italy, ông đã nộp một đơn xin tị nạn nữa.  Trong khi đơn đang được xử lý, ông lại phải ở trong các trại tị nạn của Italy thêm một vài tháng nữa; ở Sicily, ông đã bị một người đàn ông Trung Quốc chụp ảnh bằng điện thoại di động, và một lần nữa, cảm giác bị nguy hiểm lại ập đến với ông.

Văn phòng Di trú Liên bang ở Thụy Sĩ biết được hoàn cảnh của ông Abudureyimu, nhưng tỏ ra không quan tâm nhiều đến tình hình của ông.

Alard du Bois-Reymond, giám đốc văn phòng, đã bào chữa cho lập trường của cơ quan này với báo chí Thụy Sĩ.  “Kinh nghiệm cho thấy rằng Italy không trả lời nếu Thụy Sĩ đề nghị nước này nhận lại người tị nạn.  Nếu ông ấy không được tị nạn ở Thụy Sĩ, thì ông ấy có thể bị đưa trở lại Trung Quốc.”

Điều này đang làm phiền lòng những nhà nghiên cứu và những người ủng hộ nhân quyền, những người không thể hiểu được việc nhà nước Thụy Sĩ không sẵn lòng giúp đỡ trong trường hợp của Abuduremiyu.

Nhân chứng quan trọng

Ethan Gutmann, một nhà viết sách và nghiên cứu đã theo dõi vấn đề mổ cướp nội tạng ở Trung Quốc trong nhiều năm, coi Abuduremiyu là một nhân chứng quan trọng.

Ông Gutmann và người cộng sự nghiên cứu của mình là Jaya Gibson (người làm việc cho Đại Kỷ Nguyên – The Epoch Times) lần đầu tiên đã ghi lại những gì mà Abuduremiyu đã từng làm và thấy.  Những nỗ lực của họ thay mặt ông đã dẫn đến một câu chuyện trên tờ Le Temps, gây xôn xao và thu hút sự chú ý của báo chí tại Thụy Sĩ.

“Điều cốt yếu là khi ai đó đã từng làm việc trong nội bộ của lực lượng cảnh sát đặc nhiệm của Trung Quốc tự nguyện bước ra và cung cấp một đánh giá trung thực về những việc mà họ đã tham gia và đã thu được lợi từ đó,” ông Gutmann nói với Đại Kỷ Nguyên.  “Có rất rất nhiều nhân chứng khác muốn lên tiếng nhưng họ thấy điều gì đang xảy ra với một người như Nijat nên họ đã im lặng.  Chính phủ Thụy Sĩ phải để Nijat điều trần trước một cơ quan chính phủ.”

Các cuộc phỏng vấn “chi tiết và trung thực” trước kia của ông Gutmann với Abuduremiyu sẽ được công bố sau khi tìm được một đối tác truyền thông phù hợp.

“Đây chỉ là phần nổi của một tảng băng trôi rất lớn.  Theo quan điểm của tôi thì những người Duy Ngô Nhĩ đã bị sử dụng để thử nghiệm cho việc mổ cướp nội tạng theo cách tương tự như họ đã bị dùng để thử vũ khí hạt nhân vào những năm 1960.  Theo tôi, việc nở rộ của nạn mổ cướp nội tạng của các tù nhân lương tâm đã không xảy ra cho đến khi cuộc đàn áp Pháp Luân Công diễn ra, vào những năm 2001 cho đến nay.  Điều này cho thấy rằng ở Tân Cương không có sự kiểm soát nào cả – việc ngăn chặn ở mức rất thấp,” ông Gutmann nói.

>> Nhân chứng sống kể lại vụ cưỡng bức mổ lấy nội tạng tại Trung Quốc

Việc làm chứng của những người Duy Ngô Nhĩ như ông Abuduremiyu đã xác nhận những cáo buộc trước kia của những người tị nạn Pháp Luân Công về một trại tù khổng lồ ở tỉnh Tân Cương giam giữ những tên tội phạm nguy hiểm, cũng như những tù nhân lương tâm Duy Ngô Nhĩ và Pháp Luân Công. ”Đây có thể là địa điểm của hoạt động mổ cướp nội tạng lớn,” ông nói.

Tại Washington, Đề án Nhân quyền Duy Ngô Nhĩ cũng đang chú ý đến việc này.  “Chúng tôi trân trọng yêu cầu các nhà chức trách Thụy Sĩ cấp quy chế tị nạn cho Nijat vì ông sẽ phải đối mặt với việc bị bức hại nghiêm trọng bao gồm cả việc bị xử tử nếu ông bị trả về Trung Quốc vì bất cứ lý do gì,” giám đốc của đề án này, Alim Seytoff viết trong một thư điện tử gửi cho Đại Kỷ Nguyên.

“Chúng tôi tin rằng tuyên bố của ông ấy về việc chính quyền Trung Quốc mổ cướp nội tạng của những tù nhân Duy Ngô Nhĩ bị xử tử là đáng tin cậy. … Chúng tôi hy vọng rằng cộng đồng quốc tế, đặc biệt là Liên Hợp Quốc sẽ chính thức điều tra về nạn mổ cướp nội tạng ở Trung Quốc. … Chúng tôi hy vọng rằng Geneva sẽ đóng một vai trò tích cực” ông viết.

Yves Brutsch, phát ngôn viên cho những người tị nạn ở Trung tâm Xã hội Tin lành ở Geneva, đã hưởng ứng những tâm trạng như vậy.  “Ông ấy có những điều quan trọng để thông báo cho cộng đồng quốc tế; đây là một trường hợp đặc biệt.”

Trong một cuộc phỏng vấn với hãng truyền thông tiếng Đức “20 Minuten”, ông Brutsch đã lưu ý rằng Quy định Dublin cho phép Thụy Sĩ tự xử lý yêu cầu này.  “Đó chỉ là vấn đề của ý chí chính trị.”

Tường thuật bổ sung bởi Stephen Gregory.

Matthew Robertson
(Theo The Epoch Times)

Bản tiếng Anh có tại đây.

  • Share/Bookmark
Chuyên mục: Tin thế giới
;

Bình luận trên facebook

Bình luận
Lời bình của bạn
Mã xác nhận trong hình vẽ dưới đây là gì?